[CCBT, HTAS] CHương 6: Thảm sát Công chúa

Công chúa Bóng tối, Hoàng tử Ánh sáng (ccbt, htas)

Chương 6: Thảm sát Công chúa

Từ cửa thư phòng đã thấy hoa phượng đốt cháy một góc trời
Từ cửa thư phòng đã thấy hoa phượng đốt cháy một góc trời

Buổi sáng mùa hè hôm ấy Tịch Dương lăn lê trong thư phòng cùa Đoài Huy, tiếp tục nghiến ngấu mọi kiến thức được ghi chép trong những tàng thư đồ sộ về Vu Nam quốc và các quốc gia khác trên thế giới. Mặc dù không vận được phép thuật nhưng Tịch Dương  cũng quyết không bỏ qua một quyển sách nào về pháp thuật.  Hiển nhiên là vì “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng” , hơn nữa bây giờ cả thế giới dường như đã biết sự tồn tại công chúa bóng tối rồi, biết đâu một ngày nào đó lại có kẻ sẽ đến ám sát  như hôm trước, vạn nhất lúc đó không có Đoài Huy ở bên  hay có đủ binh lính bảo hộ thì chẳng phải nàng sẽ cầm chắc cái chết hay sao?

Nghĩ đến đây Tịch Dương  lại ngơ ngẩn đảo mắt vòng quanh, trong thư phòng rộng lớn chất cao những sách và khí cụ pháp thuật không còn bóng dáng của Đoài Huy, anh đã đi Tây Liên quốc được mấy ngày rồi. Phía hàng hiên nhìn ra vườn thượng uyển cửa mở rộng đón ánh nắng tràn trề, đó là nơi hoàng huynh hay đứng đọc sách thay vì ngồi lỳ trên chiếc bàn đặt trang trọng ở cuối phòng. Tịch Dương cũng cầm một quyển có tựa đề là “Thuật chữa thương của người Bắc Hà” tiến ra phía hiên , vừa đọc vừa thưởng thức cảm giác đọc sách bên cửa có phong vị ra sao. Quả là rất khoái đạt, ánh sáng mặt trời tháng  5 không thật gay gắt đã được lọc qua một vài tầng lá càng dịu dàng hơn, gió tháng 5 mơn man trên da thịt thật khiến người ta dễ chịu không thôi, phóng tầm mắt ra ngoài vườn thấy thấp thoáng trong nắng hoa phượng đã đốt cháy một góc trời.  Nhìn loài hoa này nàng bất giác nhớ đến con phượng hoàng lửa đang say ngủ trên núi Hoàng Liên đang đợi nàng đến đánh thức. Phượng hoàng à, mày hãy chịu khó ngủ yên ở đó nhé, ta sẽ không bao giờ đến với mày đâu, lửa nóng muốn chết.

Tịch Dương tiếp tục đọc sách, thỉnh thoảng có vài chỗ không hiểu.

Không có Đoài Huy để hỏi như mọi khi, nàng đành ghi nhớ lại chờ tới khi anh về. Dù là hoàng tử đã dặn tể tướng sẽ giúp nhưng có các vàng Tịch Dương cũng không muốn đến gặp cái gã xác sống ngạo mạn ấy. Số sách trong thư phòng này nàng đọc cũng gần hết rồi, hy vọng đi sứ Tây Liên quốc về hoàng huynh  sẽ mang thêm nhiều thứ thú vị khác.

Tò te tí te…..

Tiếng kèn nghi lễ văng vẳng ở phía xa, thấp thoáng trên bầu trời Không ngự lâm quân cưỡi Dực long bay dày đặc, ngoài thành như đang có lễ gì lớn, chuông trên tháp chính cũng kêu lên không ngớt. Tịch Dương  lập tức rời khỏi thư phòng đi xem có gì vui, nào ngờ  lại bị hai bộ giáp sắt đứng ngoài chặn lại:

_Công chúa, mời người tiếp tục đọc sách trong thư phòng.

_Ta đói rồi, muốn đến phòng ăn dùng bữa.

_Thuộc hạ sẽ lập tức sai người đưa đồ tới, khỏi phiền công chúa nhọc lòng.

_Ai cho phép các ngươi lại giam lỏng ta? Dù không đi ăn ta cũng phải ra khỏi đây.

_Không có lệnh của tể tướng, thứ lỗi thần không thể để công chúa rời đi, xin người đừng làm khó thần.

Lại là cái tên Đoàn Phong Trang khốn kiếp. Nàng chỉ muốn gào lên “ các người xem tể tướng to hơn hay công chúa to hơn hả?” nhưng mà biết là vô ích nên thôi, ai cũng biết cái danh Hộ quốc công chúa  chỉ là vỏ bọc che đậy cho một công cụ tế thần , còn kẻ nắm thực quyền trong lúc hoàng huynh vắng nhà chỉ có Đoàn Phong Trang mà thôi, nàng không thể phí sức tranh cãi với mấy bộ giáp sắt này được.

Nhưng tể tướng Trang à, ngươi nghĩ có thể giữ chân được ta hay sao? Trước đây ta luôn ngoan ngoãn trong tháp Bắc là vì sợ gây họa cho mẫu thân, giờ các ngươi đã ép ta đến bước đường này rồi, chỉ cần ta vẫn còn giá trị lợi dụng làm công cụ răn đe cho các nước khác, ta không tin ngươi và kể cả phụ vương dám làm gì nếu ta có gây ra vài chuyện “ cỏn con”. Hôm nay lại đột nhiên cho người giam lỏng nàng trong thư phòng, ắt hẳn ngoài kia lại có chuyện gì mờ ám liên quan đến mình rồi, không chạy đi xem thì quá thiệt thòi.

Nghĩ vậy Tịch Dương lập tức bước đến cái lồng chim yểng đặt sát cửa sổ cạnh bàn, con chim nhìn nàng chòng chọc dò xét, nàng tít mắt cười với nó một cái rồi thò tay cầm đuôi của nó ra sức…giật!

_Oác oác! Đau mông ! Đau mông!

Một chiếc cửa nhỏ dưới gầm bàn âm thầm mở ra mật đạo dẫn ra ngoài. Con chim yểng này bên ngoài trông như một con chim sống, kỳ thực nó là một công tắc phép thuật mở cửa đường hầm. Vốn hoàng huynh hay dùng mật đạo này để đến thăm em gái hay đưa nàng đến đây mà không kinh động tới kẻ khác. Giá ngày đó nàng bị nhốt trong thư phòng này thì đã có thể lẻn về gặp mẫu thân mà không gây ra vụ náo loạn đáng xấu hổ ấy rồi lại bị tể tướng Trang bắt thóp. Sau này nàng cũng dùng mật đạo để quay về tháp Bắc nhiều lần nhưng tuyệt không thấy bóng dáng mẫu thân đâu, nghe nói đã bị phụ hoàng đưa đến một nơi “an toàn” khác.

Lần này thì họ đùng hòng giấu nàng cái gì, nàng hăm hở vào trong mật đạo. Bò đến cửa thông số 1 ngay lỗ thông gió của phòng giặt quần áo của viện Trừ Nhai, nàng dỏng tai nghe ngóng, thấy im lặng như tờ, lẽ nào họ đi xem hội cả rồi sao? Không chần chừ, nàng thoát ra ngoài và bò tót ra cửa sổ, hấp một cái nhảy lên cây xoan già chìa cành gần cửa sổ, vừa may có người quay lại. Nín thở chờ cho người kia lấy đồ xong rời đi nàng bò trở vào trong. Nơi này nàng đã quen thuộc 16 năm, tuy không phải là ra vào như cơm bữa nhưng nàng biết rõ đường đi nước bước ở đây, cũng biết hành trình đi tuần của lũ lính canh luôn. Và quan trọng hơn nàng biết lối ra ngoài cung, vì nàng đã từng lén trốn ra ngoài 1 lần, sau đó gây ra chuyện kinh thiên động địa, ai da, đó là việc của nhiều năm trước rồi, tốt nhất không nên nhớ lại làm gì. Bây giờ phải tập trung tìm lỗ hoa tường vi đó, hy vọng nó vẫn ở đấy chưa bị lấp.

Tiếng pháo hiệu ngoài cung càng vang lên giòn giã hơn bao giờ hết, văng vẳng có âm thanh nghe như “ Hộ quốc công chúa muôn năm!”, “ Vu Nam quốc tất thắng” vọng lại. Tường thành cao dày nên nàng nghĩ là mình nghe nhầm chăng? Hộ quốc công chúa Đoài Tịch Dương đang lăn lê bò toài ở đây, họ hô khẩu hiệu ngoài kia cho ai nghe vậy?

_Cô nhóc, đang làm gì mà bò như rắn thế?

_Ách! Bị phát hiện rồi. Nàng ngẩng đầu về phía phát ra tiếng nói, một thằng nhóc cũng chỉ tầm 16-17, tay cầm chổi, hai chân đứng dạng hống hách nhìn nàng.

“Ôn con, lớn hơn ta được mấy tuổi mà kêu nhóc nọ nhóc kia?” Nàng thầm mắng chửi nó trong đầu. Nhưng bây giờ không được gây náo loạn, nàng lập tức nuốt cục tức xuống cổ mà cười toe toét với nó ( khi cần lý trí thì nàng cũng lý trí lắm đó):

_Hi hi, ngoài kia không phải là đang có hội hè gì đó sao? Náo nhiệt ầm ý quá nên ta ra gần đây nghe ngóng một chút.

_A , thì ra là đồ cung nữ trốn việc. Ngươi ở phòng viện nào?

_Ta..ta mới đến làm ở viện Trừ Nhai.

Tịch Dương chưa thấy mặt thằng nhóc này bao giờ, Hi vọng nó cũng không phải binh lính mới tuyển vào viện Trừ Nhai nốt chứ . Thế quái nào mà lính trong cung lại không nhận rõ mặt công chúa cho được dù nàng cũng cố tình mặc đồ cung nữ  cải trang qua loa một chút  đề phòng ai đó bất ngờ nhìn thấy nàng còn có thể trốn được.

Một thằng nhóc ước chừng 16-17 tuổi, tóc tai quần áo lộn xộn, da thì đen nhẻm mà tên "Bạch Mai"!!!
Một thằng nhóc ước chừng 16-17 tuổi, tóc tai quần áo lộn xộn, da thì đen nhẻm mà tên “Bạch Mai”!!!

_A, thì ra là cái chỗ chuyên giặt đồ ấy hả? Chỗ đó làm việc nhàn nhã quá nên cung nữ cũng thừa thời gian rảnh việc ghê.

Thằng nhóc này nói không sai, công việc giặt giũ là một trong những việc đơn giản nhất ở cung điện, tuy rằng cung nữ làm việc này cũng hao tổn rất nhiều pháp lực nhưng thời gian rảnh rỗi cũng nhiều. Hôm nay họ chả chạy đi xem hội hết cả rồi nên nàng mới trốn dễ dàng được đó sao. Nhưng nàng không muốn tiếp tục dây dưa với thằng nhóc này.

_Thôi, ngươi để cho ta yên một chút, ngươi làm việc ở viện nào? Về chỗ của ngươi đi! Nàng đuổi hắn thẳng thừng.

_Ha ha, ngươi đứng ở đây thì thấy được cái gì, để ta dẫn ngươi ra ngoài xem trực tiếp luôn nha!

_Ngươi nói thật không? Nàng mừng như bắt được vàng, thằng nhóc ham chơi này nổi hứng đề nghị dẫn nàng ra ngoài cung, thật không gì bằng.

_Nhưng, ngươi được ra ngoài cung sao? Nàng e dè nhìn hắn.

_Đương nhiên, ta họ Bạch tên Mai, làm ở viện Vật Tư, chuyên đảm trách cung cấp vật phẩm cho hoàng cung. Công việc ta phải chạy ra chạy vào cung suốt nên không phải lo. Còn ngươi?

_Ta…ta tên Thuyền Quyên.

Tịch Dương ngắm kỹ cái tên nhóc trước mặt một chút, hắn da đen nhẻm, tóc thì chổng bốn phương tám hướng không có quy tắc luật lệ gì mà tên “Bạch Mai” , thật uổng cho cái tên tao nhã như thế. Duy chỉ có đôi mắt sáng trong màu mã não là nàng thấy rất thu hút.

_Tốt, Thuyền Quyên, chúng ta đi luôn! Ta cũng đang rảnh rỗi nên muốn đi xem trò vui. Hôm nay công chúa điện hạ đi tiếp sứ thần Đông Hàn quốc, tiện thể diễu hành qua quảng trường chào dân chúng. Lần trước có thích khách ta chưa kịp diện kiến công chúa nên giờ rất muốn đến xem.

_Phải phải, ta cũng muốn xem mặt công chúa.

Có kẻ đã thế thân công chúa bóng tối sau việc ám sát lần trước. Thì ra Đoàn Phong Trang ngăn không cho Tịch Dương  lộ diện là vì lý do này. Với một kẻ pháp lực cao cường như hắn, dịch dung cho một người khác giống hệt công chúa đương triều không phải là khó. Nhưng việc hắn câm như thóc không cho nàng biết gì khiến Tịch Dương rất đỗi bực mình.

Bây giờ đi xem mặt công chúa giả không còn quan trọng nữa, nàng đồ chừng sẽ lại sắp có việc kinh thiên động địa khác xảy ra. Lần này nàng phải nấp kỹ xem mặt kẻ địch của mình mới được.

Bạch Mai trông thế nhưng có vẻ là người quen biết rộng, đi một hồi thấy ai cũng chào hỏi hắn niềm nở. Lính gác cổng cũng chỉ qua loa hỏi nàng là ai, nghe Bạch Mai kêu là em họ liền cho đi, thậm chí không buồn hỏi thẻ căn cước pháp thuật của nàng. Cái bọn ngốc này làm việc thì ra cũng dễ dãi quá, nếu nói dại Bạch Mai là gián điệp nằm vùng từ nước khác trà trộn vào dẫn theo đồng đảng thì hoàng cung này nhanh chóng thất thủ mất. Còn nữa, nàng cũng đâu có giả trang kỹ càng lắm đâu, tại sao chẳng có mấy kẻ nhận ra, thật là kỳ khôi.

Ra khỏi cổng, một quang cảnh náo nhiệt hoành tráng bày ra trước mắt, âm thanh huyên náo, tiếng người dân tung hô vang động một góc trời. Ở những sự kiện của hoàng gia, người dân không được phép thi triển pháp thuật nên Tịch Dương  cũng yên tâm trà trộn vào đó.

Quang cảnh hôm nay có phần trang trọng náo nhiệt hơn cả hôm nàng được sắc phong. Ngược lại các đội ngự lâm quân cũng tăng cường hơn, lũ Dực Long quần thảo im lặng trên bầu trời, ước chừng một con ruồi cũng không dám vọng động.

Chiếc xe diễu hành do  kỳ lân kéo được trang hoàng lộng lẫy phía xa kia ắt là đang chở công chúa giả. Chiếc xe đang tiến gần đến đài Nam Giao, là nơi chuyên môn nghênh tiếp khách quý từ xa đến. Bình thường dân thường không được phép bước vào khu vực đài này nhưng hôm nay lại mở rộng cửa cho tất cả tới tham quan, hẳn là để hư trương thanh thế.

ccbt htas-xe ky lan0001

Phi thuyền sứ giả của Đông Hàn quốc do  Hắc Lý Ngư kéo cũng đang từ từ hạ xuống. Đông Hàn quốc là một quốc đảo lớn ở phía đông, thủy chiến rất giỏi. Những con Lý Ngư sống ở vùng biển Đông Hàn thật lợi hại, không những có thể vượt trùng dương lại có thể kéo phi thuyền trên không. Những chiếc vây mỏng to dài thay thế đôi cánh lớn quạt gió kéo phi thuyền băng băng.

ccbt htas tau Dong Han su gia0001

Hoàng tử Đoài Huy đã đi sứ Tây Liên quốc, lần này đón sứ giả Đông Hàn lại là vị công chúa bóng tối tai tiếng, thật là một sự kiện không xem thì quá uổng.

Nhưng mà, tại sao nàng không thấy…Đoàn Phong Trang đâu?

_Công chúa kìa, công chúa xuống xe rồi! Bạch Mai níu tay nàng quýnh quáng hét lên.

Bước xuống xe quả nhiên là “nàng” giả. Công chúa Đoài Tịch Dương vừa xuất hiện, tất cả lại nhao nhác lên, khẩu hiệu “Hộ quốc công chúa muôn năm” lại được nghìn muôn cái miệng xướng lên nhức cả đầu. Người đó mặc một bộ lễ phục màu hồng cam thêu phượng chín tầng, đội khăn đóng cài trâm Anh vũ, thần thái uy nghi rất ra dáng một vị công chúa. Tịch Dương tự ngó lại bộ dạng lôi thôi của mình không khỏi khẽ “à” một tiếng. Diễn viên đóng thế do Đoàn Phong Trang tuyển chọn quá đỗi xuất sắc.

Bạch Mai kéo tay nàng thuần thục len lỏi đám đông tiến thật gần đài nhìn cho rõ. Thằng nhóc này thật là thông minh hiểu ý nàng.

Tịch Dương giả đã nghiêm trang đứng trên đài Nam Giao, quốc nhạc vang lên trầm hùng, cánh cửa phi thuyền từ từ mở ra đón đại sứ Đông Hàn kiến giá. Là Thập lục hoàng tử của Đông Hàn quốc, thảo nào lễ đón sứ giả lại trang trọng tới mức ấy. Nàng đương lúc kiễng chân nhìn cho rõ vị hoàng tử nọ thì cảm giác có một vật dài dài lạnh ngắt chọc vào người mình.

_Này, cô muốn xem mặt hoàng tử phải không, dùng cái kính viễn vọng này đi. Bạch Mai cười nhăn nhở đưa cho Tịch Dương một cái ống kính nhỏ màu trắng.

_Không cần, ngươi cứ dùng đi.

_Ta xem thấy công chúa rồi, giờ nhường cô.

Dùng cái gì mà dùng, môt thứ trông tưởng đơn giản nhưng nàng biết thừa phải truyền pháp khí vào mới dùng được.

Đương lúc định mở miệng từ chối, Bạch Mai đột ngột lao tới ôm chầm lấy nàng, miệng hét lên:

_Nguy hiểm! Mau nằm xuống!

Cơ thể chưa kịp thích ứng, tai đã váng lên một tiếng nổ long trời nở đất. Thích khách một lần nữa hành động, giữa chốn đông người, lại chọn lúc có cả đại sứ ngoại quốc viếng thăm. Nhưng để lũ thích khách đắc thủ dễ dàng như vậy, Tịch Dương không hiểu Đoàn Phong Trang và đội Ngự lâm quân hùng hậu đang giở trò gì.

Đây là lúc phân rõ địch ta, Tịch Dương cương quyết vùng ra khỏi Bạch Mai, hướng phía lễ đài đẫm máu chạy tới. Bạch Mai kinh hoảng vì phản ứng của nàng, lại càng kinh ngạc khi thấy nàng vừa có thể dễ dàng vùng ra khỏi cánh tay của hắn, vừa có thể lội ngược dòng người đang tán loạn chạy tới. Pháp thuật không có nhưng thể thuật của Tịch Dương thì là trải muôn rèn luyện khắc nghiệt mà thành, kẻ ý lại vào pháp thuật cư nhiên không bằng được.

Toàn bộ đội Không ngự lâm quân giục Dực Long thẳng lễ đài bay tới, nàng cũng nhắm hướng đó mà chạy. Xe diễu hành vốn màu trắng bạc nay phủ máu đỏ thẫm, toàn bộ cung nhân đứng quanh đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó là những sinh vật cao chừng hai mét rưỡi, trông bộ dáng tương tự con người nhưng lớp da trên người nổi nhọt xù xì rất ghê tởm, cái miệng há toác để lộ bộ răng nhọn dài rùng mình, mắt chúng híp tịt lại thành một đường, cái đuôi dài như đuôi thằn lằn quét qua quét lại. Con nào con nấy đều đang điên cuồng vồ một người bất kỳ xung quanh để xâu xé.

Loài Mộc Tử Nhân, một loại yêu quái do con người tu pháp bị loạn hay trúng dược mà biến thành. Người có pháp thuật bình thường không thể chống lại nó do loài này có sức tái sinh rất mạnh, lại có sức mạnh và tốc độ vượt trội. Con Mộc Tử Nhân lớn nhất đã gặm mất nửa người của cô công chúa giả, nàng chứng kiến một màn ăn thịt người này, cảm giác ghê tởm muốn nôn ọe còn kịch liệt hơn cả lần trước.

Ngược lại bên sứ giả Đông Hàn được bảo vệ rất chặt chẽ, binh lính của họ và vài Ngự lâm quân đang kịch chiến với lũ Mộc Tử Nhân. Thập Lục hoàng tử dường như đã an toàn rút lui vào trong phi thuyền.

_Công chúa bị ám sát rồi!

_Công chúa bóng tối chết rồi!

Tiếng kêu váng trời không biết bắt đầu từ đâu cất lên rồi tạo thành làn sóng khiến tất cả chú ý đến bi kịch trên Nam Giao đài, quên cả chạy thoát thân.

_Chúng ta quay về cung mau, cô chạy lên đây làm gì? Bạch Mai đã đuổi kịp lôi nàng trở lại.

Có kẻ đã hạ dược khiến cho cung nhân tùy tùng quanh công chúa bị biến thành Mộc Tử Nhân. Nếu kẻ có pháp lực cao cường không đời nào bị loại thuốc tầm thường này ảnh hưởng, đây là một âm mưu được chuẩn bị hoàn hảo. Kẻ ám sát công chúa chính là những cung nhân trung thành đi cạnh, đội Ngự lâm quân có phòng bị chặt hơn nữa cũng không phát hiện nổi vì vốn không có thích khách bên ngoài nào đến tấn công. Những cung nhân bị biến thành Mộc Tử Nhân cũng không còn cơ hội biến trở lại thành người, lấy lại lý trí, sẽ không có ai đối chứng thì không thể tìm ra kẻ chủ mưu ném đá giấu tay phía sau.

Đột nhiên nàng thấy bàn tay của Bạch Mai đang nắm chặt tay nàng phát ra một luông khí xanh lam nhạt, tiếp sau đó cả hai cùng nháy mắt dịch về phía sau 50 bước. Bạch Mai đang dùng phép Dịch chuyển tức thời, điên rồi, khu vực này cấm dùng pháp thuật, nếu để Ngự Lâm quân phát hiện, hắn sẽ bị vu tội phản nghịch tống vào ngục tối.

Còn chưa kịp lên tiếng cảnh báo, một luồn hàn khí u linh lạnh lẽo bất ngờ chụp xuống, áo choàng tím đen phần phật trong gió, vừa ngẩng lên nàng liền bị đôi mắt chứa hàn quang kia chiếu tướng. Đoàn Phong Trang không biết ở xó nào chui ra, hướng phía nàng thần tốc áp sát, một tay giữ cương của Dực Long, một tay quàng eo nàng xách lên lao thẳng hướng đàn Nam Giao hạ cánh. Ngự lâm quân đã giải quyết sạch sẽ lũ Mộc Tử Nhân từ bao giờ. Đoàn Phong Trang cùng nàng đứng trên nóc chiếc xe diễu hành nhuốm máu, nói lớn:

_Công chúa vẫn an toàn! Thích khách đã bị trấn áp! Ngự lâm quân trở về vị trí , nghi thức đón sứ thần vẫn tiếp tục!

[Quay về Mục lục]

—————————————————-

Đón xem Chương 7:  Thập lục hoàng tử.

(p/s : Thập lục hoàng tử là người xuất hiện ngay từ Prologue 1 đó, không biết các bạn có nhớ không nhỉ 🙂  )

Ngoài ra trang phục mà Tịch Dương mặc trong chương này khi gặp Bạch Mai là chôm của một cung nữ hạng trung, concept ban đầu như thế này:

imperial_maid_by_lenhholi
imperial_maid_by_lenhholi

Xem thêm về concept chi tiết của Chiếc thuyền sứ giả và Xe kỳ lân tại đây.

[ccbt, htas] Chương 5: Lễ vật tế thần và công cụ chiến tranh

Công chúa Bóng tối, Hoàng tử Ánh sáng (ccbt, htas)

Chương 5: Lễ vật tế thần và công cụ chiến tranh

 

Đoài Huy đưa cho Tịch Dương xem một quyển sách tranh rất đẹp, đó là một câu chuyện cổ có hình minh họa. Lạ thật, xưa nay hoàng huynh cho nàng xem vô số sách nhưng nàng chưa từng nhìn thấy quyển này.

Xưa thật là xưa, có một con phượng hoàng lửa sống ở phía nam của thế giới, không ai biết nó sinh ra từ đâu và có mặt trên đời từ bao giờ nhưng nghe nói nó là một con vật bất tử. Nếu ai có được lông của phượng hoàng lửa sẽ có thể nâng cao pháp lực, uống được máu của nó sẽ được bất tử trường sinh. Thế nên ai nấy đua nhau đến xin nó lông hoặc đòi giết nó lấy máu. Nhưng không ai thành công, kẻ nào đến gần lập tức bị nó phun lửa nghiệp hỏa thui chết hết. Một ngày kia con phượng hoàng vốn sống yên bình trong núi nổi điên bay khắp thế gian phun lửa, gây ra một trận thảm sát chưa từng có trong lịch sử, mọi pháp sư đều bại trận dưới ngọn lửa địa ngục của nó. Cho đến khi có một người anh hùng xuất hiện có đủ pháp lực để chống lại phượng hoàng. Nhưng con vật đó vốn bất tử, có giết bao nhiêu lần nó cũng tái sinh từ đống tro tàn nên người anh hùng phải cầu viện pháp sư toàn thế giới, làm ra một cái kết giới khổng lồ phong ấn nó vào một chiếc Chén thánh đặt trên dãy Hoàng Liên Sơn. Con phượng hoàng trước khi rơi vào giấc ngủ vĩnh viễn còn để lại lời nguyền: “Nghìn năm sau sẽ có một Kháng Ma pháp sư đến đập vỡ chén thánh, phá bỏ phong ấn , thức tỉnh ta khỏi giấc ngủ say.”

Nghiệp hỏa Phụng hoàng bị phong ấn trên dãy Hoàng Liên Sơn
Nghiệp hỏa Phụng hoàng bị phong ấn trên dãy Hoàng Liên Sơn

Thật là một câu chuyện thú vị, nhưng câu chuyện này thì có liên quan gì đến việc nàng được chính thức tấn phong và bị ám sát vô cớ?

_Kháng Ma pháp sư! Bốn chữ này bất giác làm Tịch Dương rùng mình, cái lạnh chạy dọc sống lưng lan lên đỉnh đầu tê buốt.

Nàng chậm chạp nhả ra từng chữ khó khăn :

_Người đó….có phải…là em không?

_Công chúa quả cũng không hề trì độn ! Đoàn Phong Trang bất nhã xen vào.

Cái giọng châm chọc cười mỉa làm nàng tức điên, chỉ muốn dùng một con dao cạo cạo sạch cái đống tóc tím tái trên đầu hắn rồi nhét thẳng vào miệng cho hắn câm đi.

ccbt htas c5v

Đoài Huy không trả lời câu hỏi của nàng mà đột nhiên nói một câu bâng quơ:

_Ngày mai anh sẽ đi sứ sang Tây Liên quốc.

_Hả?

_Nghe nói ở Tây Liên quốc cũng có một Kháng Ma  pháp sư. Đoàn Phong Trang lại tiếp tục mặt dày xen vào.

Tịch Dương trợn tròn mắt quay lại nhìn gã tể tướng rồi lập tức quay về phía hoàng huynh hét lên:

_Đoài Huy, không phải anh đang tìm kẻ thế thân cho em đấy chứ?

_Tịch Dương, em có biết thế nào là một Kháng Ma pháp sư không?

Biết chứ. Nàng đã từng đọc về nghề này trong tàng thư cổ một lần. Một Kháng Ma pháp sư trước hết là người không biết pháp thuật, thứ hai họ có khả năng trung hòa hay thậm chí phản kháng bất cứ pháp thuật nào. Số người không biết pháp thuật trên thế giới vốn đã rất ít, lại phải sống trốn chui trốn nhủi, số người có khả năng trở thành Kháng Ma pháp sư càng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay. Đấy là lý thuyết, còn thực tế nàng chưa từng nghe thấy tên một Kháng Ma pháp sư nào trong thời đại này. Trước đây nàng đọc được về loại người này thì đã nảy sinh vô số ngưỡng mộ nhưng tìm mãi cũng không thấy tài liệu gì khác, hỏi hoàng huynh cũng kêu không rõ. Nay đọc câu chuyện cổ này, nàng cho rằng kẻ nào có trở thành Kháng Ma pháp sư thật cũng sẽ phải trốn chui trốn nhủi, nếu lỡ để lộ ra thì sẽ bị cả thế giới truy sát mất.

Ha ha, giờ nàng hiểu tại sao tên lính cưỡi thằn lằn kia lại căm phẫn nàng đến thế.

_Em nghĩ xem mình có phải là một Kháng Ma pháp sư không?

Nàng ngớ người. Quả nhiên, Đoài Tịch Dương chỉ là một kẻ không biết pháp thuật tầm thường. Nàng nếm mùi pháp thuật nhiều rồi, chưa bao giờ trung hòa hay kháng chiến được gì cả. Thế thì …tại sao?

_Đức vua muốn nước Vu Nam trở thành bá chủ thế giới. Đoàn Phong Trang lại cất tiếng giải thích giúp nàng thoát khỏi mớ suy tưởng bòng bong trong đầu. Ừm, tự dưng lúc này nàng thấy bớt ác cảm với hắn, bớt một chút thôi nhé, chắc khoảng bằng nửa cái móng tay út quá.

Thôi rồi, bây giờ thì mọi thứ đã sáng tỏ. Tịch Dương vốn cứ thắc mắc mình là kẻ sống trong bóng tối bao nhiêu năm qua, sao có kẻ biết sự tồn tại đặc biệt này. Thì ra chính là đất nước của nàng, à không, chính là người cha mà nàng rất mực yêu quý trong ký ức đã bán đứng nàng không thương tiếc.

Các bạn đã hiểu rõ tại sao nàng được phong làm Hộ quốc công chúa chưa?

Một cái danh xưng thật mỹ miều làm sao, nói ngắn gọn công chúa chỉ là một lễ vật tế thần. Bây giờ mà Vu Nam quốc phát động chiến tranh, nàng chắc chắn sẽ lập tức được đưa đến núi Hoàng Liên sơn để đe dọa tất cả các quốc gia khác. Con phượng hoàng  kia mà được giải thoát thì cả thế giới này ngập trong biển lửa , lấy ai đủ sức khống chế nó lại trong thời đại này? Tuy chỉ là một bước “được ăn cả ngã về không” vì thả phượng hoàng thì bản thân nước Vu Nam cũng chưa chắc đã thoát họa nhưng ít nhất bước đi này khiến các nước khác chùn bước không ít. Chính vì thế mà công chúa Tịch Dương, ngọn nguồn của mối đại họa này trở thành mục tiêu căm phẫn của toàn thế giới. Ngược lại nàng trở thành biểu tượng chiến tranh, là nữ thần chiến thắng của Vu Nam quốc.

_Ha ha ha ha ha ha ……………! Tịch Dương không nén nổi cười dài như một kẻ điên.

Nàng cười rũ ruột khi nhớ đến ánh mắt hân hoan, tiếng tung hô ca ngợi của dân chúng trong buổi lễ sắc phong, nàng cười sặc sụa khi nhớ đến sự cung kính bất ngờ của lũ người hầu dành cho nàng gần đây, nàng càng cười cay đắng khi nhớ lại sự sung sướng chờ mong của bản thân lúc gặp lại người cha nàng luôn thương nhớ.

Có một kẻ khác bên cạnh cũng đang cùng cười. Vẫn là nụ cười nửa miệng, ánh mắt lạ thay không phải chất chứa sự thương hại mà là một chút tò mò , hứng khởi. Nhưng nàng không quan tâm kẻ ấy lắm, con người ánh sáng đang khẽ nhăn mày phía trước mặt mới làm nàng chú ý.

_Em sẽ không còn được gặp lại mẫu thân đúng không? Tịch Dương chua chát hỏi.

Nàng đã hiểu lý do người ta tách nàng ra khỏi mẹ. Bây giờ mẫu thân chính là con tin để ép nàng không thể từ bỏ nhiệm vụ này.

_Anh sẽ cố gắng hết  sức để tìm được Kháng Ma pháp sư ở Tây quốc. Đoài Huy dùng đôi mắt cương nghị màu biển sâu nhìn thẳng vào nàng mà trả lời.

Tịch Dương cũng nhìn thẳng vào anh, lòng trút được một mối nghi hồ. Hôm nay Đoài Huy lại để tóc mái chải chéo như mọi khi, tóc dài lười biếng buông ra , từng sợi từng sợi phản chiếu ánh mặt trời soi rọi cõi lòng trĩu nặng của nàng. Quả thật nàng chỉ chờ có một câu đó của anh mà thôi. Người khác có thể bỏ rơi nàng nhưng hoàng huynh quyết sẽ nắm tay nàng đến cùng.

_Tể tướng Trang, sau khi ta đi rồi, nhờ khanh chăm sóc công chúa.

_Hả?

Giá như tay Tịch Dương có cầm cái cốc trà nào thì ắt hẳn nó đã đã rơi cạch xuống bàn rồi, nhưng may quá tay nàng không có cầm cái gì cả.  Dù không muốn nàng cũng phải lập tức quay sang trợn mắt ngó cái gã tóc tím vẫn đang nhăn nhở bên cạnh. Gã đang cười hờ hững, mắt cũng nhìn nàng chòng chọc đầy trêu tức, trông gã không khác con diều hâu mới tìm được con mồi mới để vờn cho đã. Cái khí lạnh đặc trưng vẫn rờn rợn tỏa ra không dứt.

Được đích thân hoàng tử mở lời ủy thác mà Đoàn Phong Trang cũng không buồn mở miệng tuân lệnh. Ai chẳng biết im lặng là đồng ý, nhưng ngông cuồng đến mức này chắc chỉ có gã. Tịch Dương hết sức miễn cưỡng chấp nhận số phận, hoàng huynh đi rồi thì kẻ quyền khuynh quốc gia duy nhất chỉ còn tên tể tướng này mà thôi, nàng không dựa vào hắn thì còn biết dựa vào ai.

[Quay về Mục lục] 

———————

Đón xem chương 6: Thảm sát công chúa

 

Bonus:

Trong khi nghiên cứu kiến trúc của đền  Liễu Giai, mình tiện tay vẽ cả Đoài Huy và Tịch Dương vào.

doai huy di su

Vốn là đoạn hội thoại này diễn ra trong phòng khách của Đoài Huy nên tranh này không cho vào làm minh họa của chính truyện được, để đây cho vui thôi 02

[Artwork] Fiction cover illustration-Kiếp sau

Đời có những giây phút người ta trở nên dở hơi bất thường, làm ra những việc không đúng với nguyên tắc và thói quen của bản thân.

Cơ bản là do có một số việc xảy ra thời còn đi học nên mình thường không vẽ tranh tặng ai bao giờ cả, commision trên DA cũng từ chối chứ đừng nói là free req. Hơn nữa mình thuộc dạng đẻ khó, truyện tranh vẽ nhiều nhưng artwork rặn mãi mới được, đi làm bận bù đầu nên đẻ còn khó hơn ngày xưa, ra được 10 bức thì chỉ 1-2 bức mình thấy tạm ưng ý mà thôi, thành ra đẻ tranh như đẻ con, chỉ thích giữ khư khư không muốn tặng ai hết ( nói chung là keo kiệt bủn xỉn)

Lâu dài như vậy thấy cũng muốn khắc phục không lũ bạn nó cứ kèo nhèo. Cho nên mình bắt đầu đi giúp bạn nào viết văn minh họa vài bức cho vui.

Xem nào, đây là cái free request đầu tiên mình làm đó nha.

Nội dung nói về tình yêu một anh lính Pháp thuộc ( hàm tướng quân thì phải) với một cô công chúa triều Nguyễn, bạn ý req rồi đưa cho mình 2 cái hình reference trang phục mờ toẹt, mà mình google cũng không kiếm được tư liệu khá hơn nên chém đại.

fiction

Cơ mà đến lúc vẽ được môt thời gian mới thấy lòi ra cái quyển “ngàn năm áo mũ”  và fb của bạn tác giả có up tư liệu khá đầy đủ. Nhưng nói chung là đã muộn rồi, gạo nấu thành cơm ~~.

Mình typo nói chung là yếu, thêm cái title vào nhìn như dở hơi ý ~”~.

Tên truyện cũng sến thiệt a ・`⌓´・

Nói thiệt bìa làm giúp người khác ( mất 3 tuần ) mà còn cầu kỳ hơn cái vìa manga của mình nữa, có cái bìa Spacy on the Moon mà mãi ko ưng ý đc.